Tu Thanh Tịnh Thiền Là Không Tu Gì Hết

Ông tỳ kheo Châu Lợi

Từ chỗ ngồi đứng dậy, ra trước Đức Phật, quỳ gối, trịch vai áo bên phải, chắp tay bạch cùng Đức Phật:

Kính bạch Đức Thế Tôn: Qua lời dạy của Đức Thế Tôn, chúng con đã biết pháp môn Thanh Tịnh thiền rồi, tu Thanh Tịnh thiền là không tu gì hết, chúng con chỉ cần “Dừng” tất cả chuyện của thế gian, tức không suy nghĩ chuyện gì nên những chông gai suy nghĩ của con không hiện ra. Do vậy, điện từ Âm Dương đang duy trì và quét cái suy nghĩ của con đến nơi con suy nghĩ, nó không quét được. Con tập được thuần thục là con không bị luân hồi nữa.

Đức Phật khen:

Rất phải!

Đức Phật liền bảo ông Châu Lợi:

Đâu, ông nói cho Như Lai và đại chúng nghe rõ thêm, để Như Lai ấn chứng cho ông. Ông Châu Lợi liền trình thưa cùng Đức Phật và những vị có mặt. Kính bạch Đức Thế Tôn, theo sự hiểu biết của con:

Đầu tiên, Ý của con nằm trong vỏ bọc của Tánh, Tánh con lại nằm trong Bể tánh Thanh Tịnh. Vì Ý của con tò mò vào trong thế giới loài người xem thử, bất ngờ bị điện từ Âm Dương đang duy trì và điều hành thế giới này hút vào nên bị luân hồi trong Tam giới này. Trong thân tứ đại của con có tánh Người. Trong tánh Người có cái Tưởng là mạnh nhất, con sử dụng cái tưởng của tánh Người để tìm lối thoát ra ngoài thân tứ đại nhưng không được.

Vì sao không được?

Vì trong vật lý thế giới này, suy nghĩ và hành động gì đều theo quy luật nhân quả luân hồi, không cách nào thoát ra ngoài được. Trong chúng con, ai cũng muốn thoát ra ngoài cái vỏ bọc của tánh Người nhưng không biết phải làm sao, chúng con sử dụng cái Tưởng của tánh người làm những việc như sau:

– Làm phước thiện thật nhiều để mong có vị nào đó giúp chúng con thoát ra ngoài cái vỏ bọc của Tánh người, để trở về Phật giới. Không ngờ, chúng con làm phước thiện thật nhiều, tự chúng con tạo ra làn sóng điện từ Dương, chính cái nghiệp của điện từ Dương, đưa chúng con đến nơi tốt đẹp để hưởng.

– Trong chúng con, ai làm ác, tức tạo ra làn sóng điện từ Âm. Khi hết tuổi thọ, làn sóng nghiệp âm, tự động kéo chúng con xuống chỗ âm u, đen tối để trả quả.

– Từ vô lượng kiếp trước, chúng con đã làm như vậy. Cái ngu dốt của chúng con là cứ đi lạy lục, cầu xin những người cũng bị luân hồi như mình, mong họ giúp mình được giải thoát. Nếu nói chúng con ngu cũng chưa đúng lắm, mà phải nói chúng con là những kẻ đại ngu mới phải.

Hôm nay, chúng con mới biết rằng: Người mà chúng con cầu khẩn đó còn dốt hơn chúng con cả trăm lần, làm sao họ giúp chúng con được. Vì chúng con quá tham lam và mê muội nên ngày đêm làm như vậy.

Hôm nay, chúng con nghe Đức Thế Tôn phân tích quy luật nhân quả luân hồi trong vật lý thế giới, chúng con đã rõ thông. Vậy, chúng con kính trình lên Đức Thế Tôn sự hiểu biết của chúng con như sau:

Một: Trong chúng con ai muốn giải thoát, đừng sử dụng bất kỳ thứ gì trong vật lý thế giới này, tức không dính mắc.

Hai: Phải học hỏi cho biết 2 phần:

– Tánh Phật có những chi?

– Tánh người 16 thứ là gì phải thông? Khi biết rõ 2 phần này:

+ Người nào muốn luân hồi thì sống với Tánh người.

+ Người nào muốn giải thoát thì sống với tánh Phật Thanh Tịnh, biết tạo công đức nữa, chắc chắn được giải thoát.

Đức Phật khen ông Châu Lợi trình bày rất đúng và hỏi ông:

Này ông Châu Lợi, rất đơn giản tại sao các ông không thực hiện được?

Ông Châu Lợi trình với Đức Phật:

Kính bạch Đức Thế Tôn: Nhờ Đức Thế Tôn dạy rõ nên chúng con mới biết. Trước đây, chúng con sống với tánh người của chúng con. Vì chúng con sử dụng cái Tưởng và Tham nên phát sinh cái Sợ. Vì Sợ nên bị những người khôn lanh lừa gạt, chúng con nghe theo, họ lừa chúng con rất dễ dàng. Chúng con đã trải qua nhiều đời như vậy, đồng nghĩa chúng con sống hoàn toàn trong bóng tối, cứ cắm đầu vào chỗ u mê, không biết lối thoát ra.

Đức Phật lại hỏi ông Châu lợi:

Hôm nay, các ông đã biết pháp “Dừng” Như Lai dạy, các ông có “Dừng” ngay được không?

Ông Châu Lợi trình thưa:

Kính bạch Đức Thế Tôn: Chúng con không dừng ngay lại được. Đức Phật hỏi: vì sao các ông không dừng ngay lại được? Ông Châu Lợi trình thưa:

Kính bạch Đức Thế Tôn: Dòng đời của chúng con khi sinh ra rồi mất đi giống như một cổ xe vậy. Cổ xe của chúng con, nó dài vô tận, không thể nào dừng ngay được, chúng con phải tập dừng từ từ. Khi nào dòng xe của chúng con dừng lại, chúng con muốn bỏ lúc nào cũng được.

Đức Phật khen:

Rất phải!

Đức Phật liền ngó sang ông Ananda căn dặn:

Này ông Ananda, ông hãy nhớ rõ lời trình thưa của ông Châu Lợi, xem đây là căn bản pháp môn tu Thanh Tịnh thiền Như Lai dạy nơi thế giới này.

~ Sách ” Đức Phật Dạy Tu Thiền Tông” – tác giả Nguyễn Nhân

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *