Người Sống Trong Thanh Tịnh Của Chính Mình Là Như Thế Nào?

Người sống trong thanh tịnh của chính mình có mấy thứ như sau:

Không hơn thua. Vì sao vậy? Vì là thanh tịnh nên 16 thứ tánh Người không khởi lên.

Khi sống hoàn toàn trong thanh tịnh thì có cái lợi: Tất cả những việc bên ngoài dù có đến với mình, coi cũng như không có. Tuy không có mà lại diệu dụng vô cùng.

Ví dụ: Hồi Đức Phật còn tại Thế, Đức Phật được vua Ba Tư Nặc mời đến hoàng cung để cúng dường. Vua Ba Tư Nặc mải mê đánh cờ cùng các thầy tu tà đạo, nên quên đi việc cúng dường của Ngài. Người giữ ngựa thấy Đức Phật đói, liền lấy lúa của ngựa ăn, nấu cơm dâng cúng dường cho Đức Phật. Đức Phật cứ tự nhiên ăn, các đệ tử của Đức Phật thấy Đức Phật ăn như vậy, vị nào cũng khóc! Đức Phật hỏi tại sao các ông lại khóc?

Ông A Nan Đà thưa:

Kính bạch Đức Thế Tôn: chúng con ăn gì cũng được, riêng Đức Thế Tôn là vị Pháp Vương Vô Thượng, là vị Giáo chủ trong cõi Ta bà này, cũng như trong Tam giới này không ai bằng Đức Thế Tôn được. Đức Thế Tôn là thầy của các cõi Trời và làm thầy trong cõi Nhân gian này. Đức Thế Tôn ăn lúa của ngựa ăn, chúng con thấy thương quá, nên chúng con khóc.

Đức Phật gọi ông A Na Đà đến ngồi kế bên rồi Ngài tự tay nhúm lấy một nắm cơm trực tiếp đút cho ông A Nan Đà ăn, ông A Nan Đà bật khóc lần thứ hai, dưới sự ngỡ ngàng của mọi người.

Đức Phật hỏi ông A Nan Đà:

Tại sao ông lại khóc nữa?

Ông A Nan Đà bạch cùng Đức Phật:

Kính bạch Đức Thế Tôn: từ khi chúng con theo Đức Thế Tôn học đạo, lần thứ nhất con khóc là vì con nhận ra ý sâu mầu của Đức Thế Tôn dạy nơi kinh Thủ Lăng Nghiêm, con có thệ nguyện rằng:

Dù hư không này có hư hoại, nhưng lòng kiên cố của con tin lời Đức Thế Tôn dạy không bao giờ thay đổi, Như Lai đã ấn chứng cho con, nên con khóc.
Còn hôm nay, con ăn miếng cơm mà nấu từ lúa của ngựa ăn, mùi vị của miếng cơm này: quá ư là tuyệt ngon, mà con chưa hề nếm được trong Trần gian này, nên con cảm động mà khóc!

Đức Phật liền nói với ông A Nan Đà và những người có mặt:
Này ông A Nan Đà và các đệ tử có mặt tại nơi này: Sở dĩ, hôm nay Như Lai ăn bữa cơm này, có 3 lý do như sau:

Thứ nhất: Nhân quả mà Như Lai phải trả ở cõi Ta bà này: Vì đời trước, Như Lai là vị Trưởng giả, có lần cho vua Ba Tư Nặc ăn cơm bằng lúa của ngựa ăn, nên hôm nay Như Lai phải trả quả này.

Thứ hai: Chứng minh: khi một người đã tu được Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác rồi, thì phước báu của người chứng ấy, trong Thế giới này không có gì bằng được, để chứng minh phước báu của một vị Phật, nên Như Lai cho ông A Nan Đà ăn miếng cơm tầm thường này, nhưng Như Lai đã chuốc phước của Như Lai vào trong miếng cơm ấy, để ông A Nan Đà cảm nhận được phước báu tuyệt diệu của Như Lai, chớ nếu Như Lai không chứng minh thực tế phước báu này, các ông sẽ không tin.

Đức Phật dạy thêm:

Một vị đã thành Phật rồi: Dù người đó có uống thuốc độc cũng không sao, tức muốn biến thuốc độc thành nước cam lồ cũng được, hay muốn cho thuốc độc tàn phá cơ thể Vật lý Trần gian này cũng được.

Thứ ba: Như Lai sẽ độ vua Ba Tư Nặc này: không tin những lời ta mà ngoại đạo nữa. Vì khi Như Lai dùng bữa cơm này xong, chư Thiên sẽ quở mắng Nhà vua, làm Nhà vua thức tỉnh đến sám hối với Như Lai, sau đó Như Lai sẽ dạy Nhà vua tu theo pháp môn thiền Thanh tịnh để không còn bị Ma ám nữa.

Ông A Nan Đà nghe lời Đức Phật chứng minh và dạy như vậy, vui mừng hết sức cám ơn Đức Phật, các vị đi theo Đức Phật cũng vui theo.

Đúng như lời Đức Phật dạy: Sau đó, vua Ba Tư Nặc bị chư Thiên quở trách, Nhà vua liền đến trước Đức Phật sám hối, được Đức Phật dạy pháp môn tu Thanh tịnh thiền, từ đây Nhà vua không còn tin những lời tà mị nữa, luôn lúc nào cũng hành Thanh tịnh thiền và tôn kính Đức Thế Tôn.

( Sách: Khai Thị Thiền Tông – tác giả Nguyễn Nhân)

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *